Đạo đức trong thời trang – Khi lông vũ phủ đầy sàn diễn

    Một số thương hiệu thời trang bao gồm những cái tên quen thuộc như H&M, The North Face, Levi’s, Sorel và Lululemon cũng đã tuân thủ theo những quy chuẩn của RDS. Họ đã đặt mục tiêu vào năm 2020 cho các nhà cung cấp của mình để đáp ứng tiêu chuẩn lông vũ có trách nhiệm (RDS).


    Đạo đức trong thời trang là câu chuyện muôn thuở, với sự trở lại đầy mạnh mẽ của những chiếc lông vũ, giới thời trang sẽ ra sao khi chúng không còn đứng ngoài cán cân giữa vẻ đẹp và đạo đức?
    Lông vũ dường như đã trở thành một chất liệu cảm hứng bất tận cho các nhà thiết kế danh tiếng, chúng xuất hiện ở khắp mọi nơi, phủ đầy các sàn diễn thời trang đẳng cấp và cả trong đám cưới xa hoa của hoàng gia, chúng xuất hiện trong sự cuồng nhiệt của giới mộ điệu với những lời ca ngợi vì sự tuyệt mỹ của các thiết kế. Nhưng chính sự phổ biến đó cũng đã đặt lông vũ lên bàn tranh cãi về đạo đức, liệu đây có thật sự là chất liệu “sạch” để chúng ta có thể thỏa sức sáng tạo mà không gây hại đến động vật hay không?
    Trong khi chúng ta vẫn chưa thật sự có cái nhìn rõ ràng hơn về vấn đề này thì với một số nhà hoạt động, họ cho rằng tất cả lông vũ đều là tài sản bị lấy cắp từ các loài chim – cho dù nguồn gốc của chúng có liên quan đến sự tàn bạo hay không. Và họ đang có những hành động để giới thời trang nhận thức được điều đó.
    Những chiếc lông vũ đã luôn xuất hiện trong lịch sử huy hoàng của ngành công nghiệp thời trang. Chúng là một trong những họa tiết yêu thích của nhà mốt Coco Chanel, thường được sử dụng làm họa tiết trong các bộ sưu tập của cô cũng như của các nhà thiết kế cùng thời Cristóbal Balenciaga, Christian Dior và Yves Saint Laurent. Kể cả Alexander McQueen cũng được truyền cảm hứng từ những sợi lông vũ vào cuối đời và sử dụng nó một cách hết sức tinh tế trong các thiết kế của mình.
Sang một thập kỷ sau, trong những show diễn Xuân – Hè 2018 gần đây, lông vũ phủ đầy các sàn diễn của các thương hiệu đình đám như Saint Laurent, Maison Margiela, Moschino và nhiều cái tên khác, làm chúng trở thành một làn sóng thời trang mạnh mẽ trong thời điểm hiện tại.
    Sự phổ biến này đưa đến sự chú ý của các nhà hoạt động vì động vật và họ đã đưa ra vài lý giải cho câu hỏi tại sao lông vũ không rung lên hồi chuông cảnh báo trong ý thức cộng đồng như các sản phẩm khác từ động vật như lông hay các loại da thuộc (exotic skins). “Các cuộc thăm dò ý kiến cho thấy phần lớn người Anh sẽ không mong muốn được mặc một bộ lông thật – bởi vì họ hầu hết đều ý thức rõ việc các loài động vật phải chịu trong các trang trại lông thú và khi chúng bị bắt bởi các loại bẫy sắt trong tự nhiên. Tuy nhiên, nhiều người mua hàng vẫn không biết về sự độc ác sau những lớp lông nhung và trong ngành công nghiệp lông vũ” trích lời Yvone Taylor, giám đốc các dự án của Peta.

Họ đã đặt mục tiêu vào năm 2020 cho các nhà cung cấp của mình để đáp ứng tiêu chuẩn lông vũ có trách nhiệm
    Tổ chức Peta cho rằng Trung Quốc là nơi cung cấp của 80% lông vũ trên thế giới. Các công nhân ở đây đã nuôi nhốt và cưỡng chế nhổ lông của ngỗng trong khi chúng đang vùng vẫy và gào thét. Tổ chức này gần đây cũng đã xuất hiện trên khắp các trang nhất khi cáo buộc công ty Canada Goose bạc đãi các những con ngỗng trong chuỗi cung ứng của họ, sau đó doanh nghiệp này đã bác bỏ các cáo buộc.
    Vậy, đạo đức có thật sự tồn tại với việc sử dụng lông vũ? Rõ ràng, việc “vặt sống” cùng với những đau đớn mà quy trình này gây ra cho các loài động vật là không. Nhưng nếu đó là nguồn lông được thay tự nhiên sau mỗi mùa giao phối hằng năm cung cấp bởi chủ của chúng thì đó lại là một vấn đề khác, khi luật về việc chọn lông vũ được đặt ra nhằm bảo vệ các loài chim hoang dã rất phức tạp.
    “Việc tìm kiếm và thu thập lông vũ rụng tự nhiên của các loài chim hoang dã có vẻ là một ý tưởng hay, nhưng nó không phải là một mô hình kinh doanh khả thi để có thể đáp ứng được khối lượng lông vũ mà các nhà thiết kế yêu cầu. Peta đã phát hiên ra rằng bất kỳ lúc nào các bộ phận của động vật được sử dụng, các góc tối liên quan đến việc cắt xén và lạm dụng sẽ xuất hiện một cách phổ biến trong ngành công nghiệp thời trang” Taylor nói.
    Nhưng một số nhà bán lẻ cho rằng họ có thể giữ được quy chuẩn đạo đức trong sản phẩm của mình, bao gồm cửa hàng bách hóa của Anh John Lewis, nơi bán các sản phẩm lông vũ như áo khoác và chăn nhồi lông. Chính sách về bảo vệ các loài chim và động vật với nguồn cung cấp có đạo đức của họ chứng minh rằng họ có thể cung cấp thông tin cho từng giai đoạn trong dây chuyền sản xuất thuộc thương hiệu riêng của mình, chỉ sử dụng lông vũ là sản phẩm phụ trong dây chuyền thực phẩm.
    Họ đã đặt mục tiêu vào năm 2020 cho các nhà cung cấp của mình để đáp ứng tiêu chuẩn lông vũ có trách nhiệm (RDS) – ngăn cấm việc nhồi ép thức ăn và lấy lông trực tiếp với các con chim còn sống. Họ cũng sẽ kiểm tra từng giai đoạn trong chuỗi cung ứng của nhà bán lẻ để đảm bảo số lông vũ được cung cấp là sản phẩm phụ lấy từ các động vật khỏe mạnh, yêu cầu này cũng đã được đề ra vào năm 2017. Một số thương hiệu thời trang bao gồm những cái tên quen thuộc như H&M, The North Face, Levi’s, Sorel và Lululemon cũng đã tuân thủ theo những quy chuẩn của RDS.
    Tóm lại, tương tự như cách mà thế giới đã thức tỉnh với những tác động về đạo đức của thời trang “ăn liền” (fast fashion), các nhà bán lẻ cần cung cấp sự minh bạch trong chuỗi sản xuất.
Nguồn: Elle.vn

VỚI HƠN 15 NĂM KINH NGHIỆM, CHÚNG TÔI TỰ TIN MANG TỚI KHÁCH HÀNG DỊCH VỤ TỐT NHẤT!